Blog
Buddhism

Phật giáo (23.06.2024)

/2 phut doc/0 luot xem

Một vài thầy Chùa đi theo con đường vô ngã, ko chuyển hóa dc ngã mà dồn nén tự ngã. Rồi [[Ngã]] ngày càng to càng cho mình thần thánh như trời phật. Hoặc 1 dạng khác yếu mềm không ý chí. Ở hướng ngược lại một vài ông học triết đi theo hướng Ngã vì cái tôi to thật to có sẵn ( thông minh- nhiều chữ..._nhưng rồi có xu hướng thích vô ngã. Vì mấy ông Triết ngồi với nhau xung đột vì ai cũng ngã to. Hướng vô ngã vì ko ai đụng mình và mình luôn nhất. Con đường đi sâu vào tìm hiểu ngã, nhận ra và chuyển hóa ngã là quá trình vô ngôn. Ngã của ai người đó mới hiểu. Thái tử Tất Đạt Đa trước đó cái ngã lớn lao " thiên thượng địa hạ duy ngã độc tôn" nhưng rồi nhận ra ngã đó ko thoát khỏi vòng sinh tử. Ko có một cứu cánh nào rốt ráo. Quá trình nhận ra đó thật khó khăn. Bản chất triết học là xây dựng ngã , đào sâu nó rồi phá bỏ nó. Ko có lạc lối lấy gì quay đầu là bờ, ko cầm đao thì buông gì? ko có phiền não sao có bồ đề? Tiếng hét, cây búa, gậy, những biến cố là để khai mở nhận thức. Ko có nguyên liệu đầu vào là ngã, phiền não, bùn thì quá trình đầu ra làm sao có được bồ đề. Bởi khi hỏi về Hữu ngã hay vô ngã , bụt im lặng. Những người học Phật chả cần tỏ ra thanh cao, thoát tục bởi bản chất hành động đó là đang dồn nén cái ngã mà thôi, càng ngày càng lớn. Ai động vào chùa tui, thầy tui .. chớt...với tui. Mấy ông học Triết thì tui ko biết, vì dùng cái ngã của mình ko phải dành để hiểu mình mà đi làm teacher thiên hạ. Hình như ko có cách nào để các ông ấy bỏ dc cái tôi, quên mình. Nói chung cứng đầu, ko ai cãi lại 🙂 vai suy nghĩ sau khoảng thời gian đọc triết, góc nhìn trên bình diện cá nhân, bởi Bud và Triết đều có giá trị lớn với xã hội

Binh luan (0)

--- Het ---